* Website chính thức về Du học Hàn Quốc của ICOGroup

“Cảm ơn cô! Người cho em động lực vững bước trên con đường du học tương lai”

“Cảm ơn cô! Người cho em động lực vững bước trên con đường du học tương lai”

Nhân ngày nhà giáo Việt Nam 20/11 đang đến gần, ICOGroup xin được trích dẫn những lời chia sẻ vô cùng xúc động của em Trần Thị Hải Yến gửi tặng đến cô giáo Nguyễn Thị Tuyết – giáo viên tiếng Hàn tại chi nhánh Nghệ An. Đây là những lời tâm sự từ đáy lòng mà Hải Yến muốn dành tặng đến cô Tuyết – người đã cho em rất nhiều động lực để vững bước trên con đường du học Hàn Quốc sắp tới.

Em Trần Thị Hải Yến, du học sinh Hàn Quốc tại ICOGroup – chi nhánh Nghệ An

”Một cây lớn khởi đầu từ cái mầm nhỏ, cuộc đời mỗi con người không có thầy cô thì không thể trưởng thành. Nhân ngày 20/11, em xin bày tỏ lòng biết ơn đối với tất cả các thầy cô giáo trong Tập đoàn ICOGroup – chi nhánh Nghệ An nói chung và đặc biệt gửi lời cảm ơn sâu sắc nhất đối với cô giáo Nguyễn Thị Tuyết, người đã dạy dỗ và giúp đỡ em trong hơn 1 năm qua. Em biết chặng đường phía trước còn rất nhiều khó khăn, thử thách nhưng em rất tự tin vì chúng em đã được cô nuôi lớn trí tuệ, làm giàu lòng nhân ái – những phẩm cách quan trọng nhất của mỗi con người.

Em còn nhớ ngày đầu, mình mới bước vào cánh cửa du học, vừa lạ lẫm vừa lo sợ, lắm lúc em cũng thấy yếu lòng và muốn buông xuôi nhưng chính cô là người đã thắp sáng lại ngọn lửa hi vọng, là người truyền cho em ý chí để vượt qua những khó khăn đó. Đến giờ, cô vẫn luôn như vậy! Vẫn quan tâm tất cả học sinh, vẫn luôn nhiệt huyết trong những bài giảng và để lại cho nhiều thế hệ du học sinh nhiều kỉ niệm khó phai. Là người phải sống xa gia đình để có điều kiện học tập tốt hơn, nhiều lúc em cảm thấy thiếu thốn sự chăm sóc của bố mẹ, cũng không được quây quần bên mâm cơm mỗi buổi trưa tối. Lúc ấy, cô như nguồn động viên, tiếp thêm sức mạnh, xem em như chính đứa con của mình và em cũng không biết mình đã kính trọng cô như người mẹ thứ hai từ lúc nào.

Hải Yến và các bạn tại lớp học tiếng Hàn chi nhánh Nghệ An

Cô đã cống hiến cả cuộc đời cho chúng em, vẫn ngày đêm trăn trở với tương lai của những đứa học trò bé bỏng. Cô ơi! Có nhiều lúc em thấy mình thật bướng, thật lười và không hay biết rằng những điều đó đã vô tình làm tóc cô có thêm nhiều sợi bạc nhưng chắc rằng cô sẽ tha thứ cho những bồng bột đó phải không cô? Bởi trong sâu thẳm của sự nghiêm khắc ấy, chúng em vẫn cảm nhận được sự độ lượng, vị tha, bao dung cũng như sự dịu dàng, ân cần của cô. Những lúc ấy, chúng em nào biết cô đã phải chìm trong cơn mưa lạnh ngắt để đến trung tâm cho kịp giờ lên lớp. Nhà cô cách xa trung tâm nên trưa nào cô cũng ăn cơm hộp, bánh mì, các loại đồ ăn nhanh mà không kịp về nhà ăn trưa cùng gia đình cùng đứa con nhỏ nhớ mẹ. Chính vì những điều đó, lúc này, hơn bao giờ hết, em hiểu được lòng yêu nghề, sự khao khát cống hiến, ý thức trách nhiệm sâu sắc trước trái tim luôn bồi hồi nhịp đập với sự thành bại của chúng em.

Với Hải Yến, cô Tuyết luôn là một người “đưa đò” tận tụy…

Thời gian qua đi và sẽ chẳng bao giờ quay trở lại nhưng những gì thuộc về kí ức sẽ còn tồn tại mãi! Trong suốt chặng đường dài 12 năm trời tìm kiếm tri thức cho bản thân, em đã từng được gặp gỡ với biết bao người thầy, người cô. Mỗi người đều là một kỉ niệm và đều có một vị trí nhất định trong trái tim em. Em sẽ chẳng bao giờ quên được những “người lái đò” giàu tâm huyết ấy. Nhưng sâu thẳm trong trái tim em, có một người mà em mang ơn và quý trọng nhất đời là cô Nguyễn Thị Tuyết.

Đối với em, những gì thuộc về cô đều là kỉ niệm! Thế nên, em chẳng biết phải nói về kỉ niệm nào. Nhưng xin hãy cho em kể về cô, người được tôn vinh trong ngày trọng đại này – ngày vinh danh nhà giáo Việt Nam 20/11. Em sẽ dùng chính hoài niệm sâu sắc nhất của mình hơn một năm qua để vẽ lại người em yêu mến nhất. Ai đó đã từng nói: “Ta sẽ dành tất cả những ngôn từ trau chuốt và đẹp nhất khi kể về người mà ta yêu thương”. Nhưng em chỉ có thể lấy hết sự chân thành của mình và cả trái tim khi nói về cô mà thôi! Khuôn mặt cô đầy vẻ nghiêm khắc, giọng nói trầm với ánh mắt đen sâu nồng ấm và lắm thế hệ học trò đã gọi cô bằng cái tên khá ngầu “Tuyết điêu”. Và dường như sau mỗi lần được gọi như vậy, cô đều nở một nụ cười rất tươi, rất vui và có chút hạnh phúc vì biết phía sau đó là cả ánh mắt ngây thơ, tôn kính của học trò.

… và rất mực giản dị, thân thương trong mắt đám học trò

Gọi là vậy thôi nhưng cô lại rất đẹp trong mắt mọi người: giản dị, thân thương và quan tâm học sinh hết mực. Là đứa con gái chẳng có gì ngoài nét chữ cẩu thả như “rồng bay phượng múa”, lại còn hay nghịch ngợm, có lẽ vì thế mà cô luôn để ý tới em. Cô đã dạy cho em cách dũng cảm dẫu phải chiến đấu với những áp lực từ chính cuộc sống, nỗi sợ hãi với những định kiến và sự ngu dốt xuất phát từ thái độ thờ ơ. Từ đó em có suy nghĩ tốt đẹp hơn giống như việc công trình của mình bằng tri thức, tình thương và lòng tin tưởng thì công trình ấy sẽ trường tồn với thời gian. Có nhiều lý do để cô sống với nghề và những lý do ấy quan trọng hơn việc đội mưa đến lớp và quan trọng hơn một cái túi chứa thật nhiều tiền.

“Một đời người, một dòng sông

Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ”

Dù sẽ đến một chân trời mới với giấc mơ du học nhưng cô Tuyết luôn là phần ký ức đẹp nhất mà Hải Yến lưu giữ trong góc tim nhỏ của mình

Cô là người dạy cho em cả nét chữ lẫn nét người, là người cho em biết cách đứng vững trên đôi chân của mình, là người thắp sáng lên ngọn lửa hi vọng trên con đường du học sắp tới. Cảm ơn cô vì đã cho em biết được hướng đi đúng cho bản thân, đã yêu thương giúp đỡ em tận tụy, cho em biết hoài bão và ước mơ. Cảm ơn cô vì đã quan tâm đến tương lai và sự thành bại của em.

Cuối cùng, em chúc cô dồi dào sức khỏe, cống hiến hết mình vì thế hệ du học sinh, chúc cô luôn hạnh phúc bên gia đình. Em cũng gửi lời cảm ơn chân thành nhất tới tập thể giáo viên của Tập đoàn ICOGroup – chi nhánh Nghệ An, chúc các thầy cô có một ngày 20/11 ý nghĩa, khỏe mạnh và hạnh phúc.”

(Nguồn: Cuộc thi Lưu dấu khoảnh khắc – Giáo viên ICO trong tôi tại Tập đoàn ICOGroup – chi nhánh Nghệ An)